Rồi bước đi qua niềm đau, bước đôi chân thật mau
Không kịp nhìn lại
Và rồi
Ta là ai...sao ta không biết ta là ai
Ta vội tiến tới gần ngày mai
Lại hờn trách nhau, lừa dối nhau lại xa cách nhau..
Và ngày tháng đó cũng còn đâu...kí ức nay chìm sâu
Rồi tự bước đi.lòng ước chi...mọi thứ chỉ mới là hôm qua-khi-tim-ta còn đau
Kết thúc thật rồi..
Lặng lẽ đứng nhìn mình trong gương...
Mới nhận ra ta thật đáng thương
Khi thời gian trôi, ta không kịp nhìn lại
Ta là ai, ai là ai
Ta là ai
Ta là ai, ai là ai
Và rồi ta là ai

Post A Comment: